1. Gieo trồng hạnh phúc - một cuốn sách của thiền sư Thích Nhất Hạnh
Nếu bạn đang trong những khoảng thời gian rối ren và tăm tối nhất của cuộc đời, mình đặc biệt gợi ý bạn cầm cuốn sách này lên, và "thưởng thức" thật chậm rãi từng câu từng chữ trong đó.
Điều khiến mình ấn tượng là bởi những ngôn từ hết sức dung dị, nhưng lại chứa đựng những giá trị rất sâu sắc.
Có một đoạn thầy viết mà mình thấy cực kỳ thấm thía: "Chúng ta thường quá bận rộn đến nỗi quên mình đang làm gì, hoặc có khi quên mình là ai. Thậm chí có người quên mất là mình đang thở. Ta quên nhìn những người thương của ta và trân quý sự có mặt của họ, cho đến một ngày họ đi xa hay qua đời ta mới thấy hối tiếc..."
Suy cho cùng, nếu mình không viết, vẫn sẽ có người viết thôi. Nếu mình không phát triển, thì ngoài kia, họ vẫn đang tiến lên mỗi ngày thôi. Vậy thì hà cớ gì mình lại không chia sẻ? Hà cớ gì mình lại không tập trung toả sáng theo cách của riêng mình?
Con người có thể không thắng nổi thời gian, nhưng những câu từ họ để lại, sẽ sống mãi theo năm tháng.
2. Atomic Habits - Jame Clear
Đây là cuốn sách nước ngoài duy nhất mình nhớ tên tác giả như in trong đầu. Bởi vì mình đã thực hành được thói quen viết liên tục trong suốt 2 năm qua cũng là nhờ vào những phương pháp khoa học được đề cập trong cuốn sách này.
Atomic Habits khác xa so với những cuốn sách dạy về kỹ năng hay tư duy mà mình từng đọc.
Cách diễn giải dễ hiểu, cộng thêm ví dụ đã được kiểm chứng cả trăm nghìn lần từ Jame Clear, khiến mình, một người chưa nghiêm túc thực sự với bất cứ thói quen nào, kể cả những thói quen siêu nhỏ, cũng có thể thực hành một cách dễ dàng, ở bất cứ đâu, bất cứ khi nào mình muốn.
Nếu bạn nghĩ viết là một thói quen rất khó để duy trì bền bỉ, thì hãy cầm ngay cuốn sách này lên, đọc đến đâu thực hành đến đó. Từng bước, từng bước, bạn sẽ đạt đến một giới hạn mà chính bạn cũng phải bất ngờ.
Đọc thêm:
3. Khi hơi thở hoá thinh không (When Breath Becomes Air)
Đây là cuốn tự truyện của tiến sĩ Paul Kalanithi, thuật lại quá trình anh mắc bệnh nan y và "chiến đấu" đến hơi thở cuối cùng với căn bệnh quái ác ấy.
Cuốn sách với những cao trào cảm xúc, từ lúc anh bàng hoàng khi phát hiện mình bị bệnh, cho tới khi anh bình thản sống chung với căn bệnh ấy, và cuối cùng là chọn cách ra đi cùng sự tĩnh lặng và bình yên trong tâm hồn.
Mình biết đến cuốn sách trong những tháng ngày bắt đầu viết lách và chia sẻ, còn chưa có mấy ai biết đến.
Chính vì đọc được câu chuyện của Paul, hiểu được rằng nhờ việc sáng tác và viết hồi ký trong suốt những ngày tháng cuối đời, anh mới ra đi một cách thanh thản mặc dù cơ thể đã tàn tạ quá nhiều, mình mới chợt nhận ra: câu từ có sức mạnh chuyển hoá lớn như thế nào.
Paul cũng từng nói: “Tôi cảm thấy ngôn ngữ gần như là một lực lượng siêu nhiên, hiện hữu giữa con người, giúp não bộ của chúng ta, vốn được che chắn trong lớp hộp sọ dày vài centimet, có thể thấu hiểu lẫn nhau. Một từ ngữ chỉ có ý nghĩa khi nó được dùng giữa người với người, và ý nghĩa cuộc sống, giá trị đạo đức của nó, có liên quan đến chiều sâu của mối quan hệ mà chúng ta hình thành”.
Nếu bạn chưa tin, bạn có thể ngồi xuống, ngay lúc này, thử viết trên giấy bất kỳ điều gì đang hiện hữu trong tâm trí mình. Bạn sẽ thấy, trái tim mình đang “hò reo” đến lạ.
4. Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu - Rosie Nguyễn
Mình tình cờ va phải cuốn sách này trong những ngày tháng mơ mộng nhưng cũng rất hoang mang của tuổi trẻ. Hồi ấy, trong mình luôn có những tiếng ồn. Lúc thì nói rằng mình nên tìm một công việc “ổn định”, với mức lương đủ sống là đã tốt lắm rồi. Có lúc, tiếng nói bên trong ấy lại ghé sát tai mình và khe khẽ động viên: Tuổi trẻ, có bao nhiêu đâu mà không trải nghiệm cho xứng đáng, cho trọn vẹn.
Thế là, ngay khi đọc qua những trang cuối cùng của cuốn sách này, mình đã quyết định: mình nhất định sẽ khiến cho tuổi trẻ của mình rực rỡ nhất, dù chỉ còn một ngày.
Mình bắt đầu theo đuổi sự nghiệp tự do cũng vì thế. Khi mà có quá nhiều lựa chọn, có lẽ, ta nên chọn theo trái tim ta mách bảo. Đúng hay sai, thời gian sẽ đưa ta câu trả lời.
Đến thời điểm viết những dòng chữ này, mình gần như đã trở thành một phiên bản rất khác. Vẫn là một Ngọc Ánh mộng mơ, có chút hồn nhiên, vô tư của cái tuổi 20s, nhưng đã rắn rỏi hơn qua từng câu từ, từng nét chữ. Vẫn là một Ngọc Ánh trầm tư, và có phần khá khép kín, nhưng đã bắt đầu sẵn sàng mở lòng và san sẻ nỗi niềm cho những tâm hồn đồng điệu khác.
Với mình, tuổi trẻ này, được viết, được sáng tạo, được sống hết mình cho cái gọi là lý tưởng, thực sự, chẳng còn gì để hối tiếc.
5. Nhật ký Đặng Thuỳ Trâm
Cuốn nhật ký này đã lấy đi rất nhiều nước mắt của mình. Nếu cuộc sống của bạn đang quá chật vật, nếu bạn đang rất bế tắc với hành trình trưởng thành, thì đây, đây chính là những gì bạn nên đọc, ngay lúc này.
Chẳng phải những câu từ truyền cảm hứng, cũng chẳng phải những áng văn nhẹ nhàng như đưa ta vào giấc ngủ. Bác sĩ Đặng Thuỳ Trâm đã tái hiện lại gần như y nguyên sự khốc liệt, sự hy sinh và những cảm xúc hỗn loạn ở thời chiến, khi bom đạn còn trút xuống như mưa, khi số người tử vong còn nhiều hơn cả số người được sinh ra.
Đọc từng câu, từng chữ, mình lại càng thêm trân quý cuộc sống tự do hiện tại. Vậy nên, từ đó trở đi, mình chẳng mấy khi kêu than rằng “Tại sao mình lại phải viết nhiều như thế?”, “Tại sao mình lại phải oằn mình lên để cố gắng nhiều tới vậy”? Thay vào đó, từ sâu trong trái tim nhỏ bé này, mình chỉ mong, mình có thể mượn ngôn từ, để tô đẹp cho dân tộc, cho những người đã vì mình mà mãi mãi không còn được nhìn ngắm ánh mặy trời ngày mai.
6. Chiến binh cầu vồng - Tiểu thuyết của Andrea Hirata
Khi đọc qua lời giới thiệu, mình đã chọn mua cuốn tiểu thuyết này ngay lập tức. Không hẳn bởi đó là cuốn tiểu thuyết có sức ảnh hưởng lớn nhất Indonesia thời bấy giờ, mà bởi, mình nhìn thấy tuổi thơ của chính mình trong đó.
Khi mà cái nghèo đói bủa vây, khi cơm còn không có mà ăn, áo còn không có lấy một chiếc lành lặn để mặc, thì giáo dục, hay việc học hành, dường như là một điều gì đó cực kỳ xa xỉ.
Nhưng bạn sẽ nhìn thấy điều ngược lại trong cuốn sách này. Đúng như cái tên của nó - Chiến binh cầu vồng, là câu chuyện xoay quanh trường tiểu học Muhammadiyah, với vỏn vẹn 10 học sinh, 1 cô giáo và 1 thầy hiệu trưởng.
Đọc từng chương của cuốn sách, bạn sẽ cảm nhận được từ cách dẫn dắt của tác giả, khiến cho những hoàn cảnh hết sức trớ trêu và tủi cực, trở thành những kỷ niệm đáng nhớ, đôi khi có cả hài hước và những tia sáng của hy vọng.
Qua đó, ta thấy được rằng: dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, chỉ cần còn một chút ý chí, nhưng đủ mãnh liệt, chắc chắn, dù là mảnh đất cực kỳ khô cằn cũng có thể nở hoa. Giống như việc viết và chia sẻ vậy. Chẳng có ai quy định viết phải như này như kia. Chỉ cần bạn được viết, đó đã là điều rất tuyệt vời.
7. Bí ẩn hướng nội - Cuốn sách của chính bản thân mình
Đây là niềm tự hào của mình ở những năm tháng 20s. Bản thân mình không bao giờ tưởng tượng nổi, mình lại trở thành tác giả sách ở độ tuổi còn rất trẻ như vậy.
Thực sự, sự xuất hiện của cuốn sách này, như một nguồn động lực cực kỳ lớn, giúp mình vững tâm và bền lòng hơn trên hành trình sáng tạo.
Mình cũng biết ơn bản thân rất nhiều.
Vì trong những thời khắc tăm tối nhất của tuổi trẻ, mình vẫn chọn ôm lấy chính mình mà bước đi thật hiên ngang. Với mình, được viết, cũng là được sống trọn vẹn những ngày tháng hiện tại. Với mình, được chia sẻ, là lời hồi đáp ngọt ngào nhất mình có thể dành tặng chính mình ở khoảnh khắc tương lai.
Suy cho cùng, mọi bông hoa trên đời đều đẹp, cho dù nó chỉ là một bông hoa dại ven đường.










chị cũng thích cuốn Gieo trồng hạnh phúc lắm.